Rohang

Không thể cưỡng lại con chim to bự của anh trai

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng.

    Vậy thôi, bạn sống bình thường. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh.

    Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình.

    Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.

    Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Mồm tớ vốn đã bẩn lắm rồi.

    Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.

    Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.

    Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.

    Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Họ nào có tội tình gì.

    Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap