Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.
Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.
Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn.
Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời.
Nhưng như thế chưa đủ. Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.
Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây.
Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ. Đúng là chuyện thường. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa.
Gió se sẽ mang vị mặn. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.
Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Tin một chút, một chút thôi, em ạ.